Nhạc sĩ Lê Vinh của “Hà Nội và tôi”: Vẫn chọn điều đã qua

Xin lỗi Lê Vinh vì nhắc tới anh lại phải nhắc kèm với bài hát hay của một thuở “ Ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà tôi ở đó ”. Bởi cũng từ lâu lắm rồi, tôi chưa được nghe những ca sĩ tài danh biểu lộ ca khúc mới của Lê Vinh ; và cả người theo dõi nữa có vẻ như cũng lâu lắm rồi họ ít có thời cơ được nhìn thấy anh trên truyền hình hay tại những liveshow ca nhạc. Tôi cảm nhận được điều đó ngay khi cầm cái cardvisit mỏng mảnh trên tay chỉ với 2 dòng ghi mộc mạc “ Lê Vinh. Hà Nội và Tôi ”, không địa chỉ nơi ở, không điện thoại thông minh nhà riêng, không chức vụ, không cơ quan công tác làm việc … Tôi tò mò gọi điện thoại di động cho Lê Vinh, anh vấn đáp rất hồ hởi : “ Tôi không có gì mới để viết nữa. Người ta khai thác hết rồi. Dạo này tôi có kiện cáo gì nữa đâu … Chỉ sợ gặp, làm anh tuyệt vọng ” .
Câu vấn đáp khá trễ nải như một thông điệp ngầm của Lê Vinh càng khiến tôi tò mò. Và tôi đã gặp anh trên quán bia hơi dập dềnh trên Hồ Tây, dập dềnh đến mức có cảm xúc chưa uống đã say như người phiêu diêu. Anh chỉ nhà anh nằm ở đâu đó phía Xuân La, Xuân Đỉnh trên đường Lạc Long Quân chạy ven hồ này. Lại là một căn nhà cấp 4 nữa, cũng chật hẹp thôi giống như căn nhà tre lá lơ thơ mà cách đây 15 năm tôi đã nhìn thấy trên dải đất giữa xóm liều Thanh Nhàn. Dạo đó Lê Vinh gầy nhom, đặt mình trên đôi dép nhựa, tay cầm cây đàn guitar chống xuống đất như muốn tựa thân vào. Bây giờ thì Lê Vinh mập mạp hơn một chút ít, nhưng cái dáng lam lũ vẫn còn vương vất kia trong chiếc khăn quàng cổ, cả cái áo Budong mặc vội và cả trong điệu cười ngất ngưởng sau một câu trào lộng. Cười thì vui rồi, nhưng tôi có cảm nhận, hình như trong sâu thẳm lòng anh đang có điều không yên ả, có điều gì đó đang rạn vỡ, nó không vỡ oà ngay, nó rạn dần, rạn dần rồi chìm lặng vào cái dáng nhiệt thành và tất tả kia … Tôi hỏi Lê Vinh vì sao không làm đơn xin vào Hội nhạc sĩ Hà Nội hay Hội nhạc sĩ Nước Ta, anh vấn đáp vì cứ long dong vô định mãi, viết đơn chắc không ai dám xác nhận là công dân của phường mình. Nghĩ thế nên thôi. Có lẽ nên hiểu câu vấn đáp ấy quá lịch sự và trang nhã, hoàn toàn có thể là vui nhộn nữa để thay cho một điều khó nói nào đấy. Thời buổi này, có lẽ rằng chẳng có ai nỡ hẹp hòi vì một con dấu mà không rộng lòng kết nạp vào Hội một chàng trai Hà Nội chính gốc, có gần chục tác phẩm sáng giá, có bài chỉ cần cất lên một câu “ ngõ nhỏ phố nhỏ … ” là đã khiến người Hà thành, nhất là người xa quê phải dừng lại một giây vì nao nao kỷ niệm ùa về khiến lòng thật khó yên …
Nhắc tới Lê Vinh, nhiều tình nhân anh quyết cho rằng, anh là một nhạc sĩ của Hà Nội, chẳng phải vì anh sáng tác nhiều về phố xá sinh ra mình. Và có lẽ rằng cũng chẳng phải anh là người thay mặt đứng tên và thắng kiện trong vụ đòi bản quyền cho lời bài hát “ Hà Nội và tôi ” của mình ồn ào trên công luận một thuở ( Năm 1997, trong đĩa hát phát hành của Công ty nọ đã ghi nhầm lời của Lê Vinh thành thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường ). Và có lẽ rằng cũng chẳng phải anh tự đày đoạ mình sống độc lập và long dong, chỉ lấy nghề viết nhạc để kiếm sống. Đó chỉ là những nguyên do vẻ bên ngoài giống như cái dáng đượm chất nông dân ngoài thành phố Hà Nôi của anh. Có lẽ người ta yêu anh bởi chất nhạc khác lạ không giống ai luôn tiềm ẩn, và lắng đọng ở góc khuất tâm hồn của một người long dong giữa quê nhà như lời thú nhận của tác giả. Dường như khi nghe bài hát của Lê Vinh, có “ một đìều gì đó ” dội vào sâu thẳm cõi lòng trạng cảm da diết đơn độc, da diết, nhớ nhung, khắc khoải kỷ niệm buồn, buồn đến ngọt lịm, buồn đến hoàn toàn có thể gọi thành tên ! Chỉ riêng nói về 3 tác phẩm “ Hà Nội và tôi ”, “ Hà Nội những vết chân ”, “ Hà Nội khúc nguyện cầu ”, cũng cho ta thấy những chiêm nghiệm có tính “ hướng về trong ” đầy trầm cảm và vấn vương sự xa xót như khói lam chiều mỏng mảnh của nhạc sĩ Lê Vinh. Nào là “ ngõ nhỏ, phố nhỏ ”, “ những ngày tôi long dong ”, “ tuổi thơ đi qua không trở lại ”, nào là “ Dừng quên béng, xin đừng quên béng. Những bàn chân ra đi từ Hà Nội … Những bàn chân ra đi mang theo tuổi thơ. Những bàn chân gửi mẹ tham vọng … Thời gian trôi những vết chân lớp lớp hằn lên đời … ”. “ Có còn đó không điều ta tìm giữa phố đông. Có còn đó không bước chân hấp tấp vội vàng chiều Hồ Hoàn Kiếm thuở ấy. Con đương thân quen có thay đổi. Hình bóng người xưa có tan vào sắc mây ? … Hoa sữa rơi tả tơi kỷ niệm … ”. Hay khi anh viết về mẹ lời buồn đến dịu ngọt “ Lời mẹ ngọt ngào sao con quên. Chỉ cảm nhận lúc long dong cô quạnh … Tiếc nuối tìm về hình bóng mẹ chỉ còn trong giấc mơ … ” Lời những bài hát như thế đâu phải chỉ là miêu tả cảnh nhìn thấy, mà cao hơn, là sự thưởng thức được chưng cất từ bao vui buồn, đơn độc và đau đớn của một kiếp phù du. Có thể nghe một bài hát nào đó về Hà Nội, người ta cảm nhận được cảnh sắc phố xá với sự hoành tráng của đoàn quân oai hùng, của một thoáng Hồ Tây, của một bầy sâm cầm, của một làng lúa làng hoa, của mùi hoa sữa, của ngày Hà Nội vắng cơn mưa … Điều đó thật tuyệt vời và đáng nhớ làm thế nào ! Thế nhưng, hình như so với Lê Vinh, có vẻ như có một Hà Nội khác, vừa to lớn vừa nhỏ bé để thương rồi để nhớ. Có một Hà Nội cao rộng để tự hào, nhưng cũng có một Hà Nội nhỏ chật để mà thương nhớ chăng … ?

Dường như trước Lê Vinh, nhiều người yêu Hà Nội đã từng quen với cảm hứng những nét nhạc “hướng ngoại” hoành tráng, hào hoa và thanh lịch của một Thủ đô lắng hồn núi sông ngàn năm, nay đang đổi thay, phát triển từng ngày. Nhưng có thể nói không ngoa rằng, bắt đầu từ năm 1994 với ca khúc “Hà Nội và tôi”, Lê Vinh hình như đã đưa đến cho người ta trạng thái cảm xúc mới lạ, không cao xa mà gần gũi, mộc mạc như cuộc sống thường nhật đang diễn ra đâu đây. Lê Vinh viết về cái “ngõ nhỏ, phố nhỏ”, viết về ngôi nhà ở phố nhỏ mà đêm có thể “lắng nghe trong gió tiếng sông Hồng thở than!”… Có vẻ như Lê Vinh không tham cái to lớn, cái cao cả, thanh lịch, anh chọn một góc cảm thụ tinh tế để hướng nét nhạc của mình lăn vào cái bé mọn thị thành từ đó bật lên cảm xúc buồn man mác, cô đơn thấm sâu vào hồn người. Ngẫm cho cùng, những “ngõ nhỏ, phố nhỏ”, những điều bé mọn của Hà Nôi thời mở cửa này đang chiếm một phần vô cùng rộng lớn từ đất đai đến dân cư. Lê Vinh chạm vào cái điều nhỏ bé, nhưng thực ra là chạm vào phần rộng lớn nhất của nơi sinh ra mình…

Có thể đây là nét nhạc, là đóng góp của Lê Vinh để trong một cuộc bình chọn, người ta đã xếp “Hà Nội và tôi” thuộc topten những bài hát hay về Hà Nội. Tôi từng nghe nhạc sĩ Hồ Quang Bình đánh giá “Buồn nhưng rất đáng yêu, Hà Nội và tôi của Lê Vinh – bài hát ra đời trong chặng đường đầu sáng tác của anh được ghi nhận bằng sự đón nhận, yêu mến nhiệt tình của đông đảo những người yêu âm nhạc”.

Tôi từng hỏi có phải Lê Vinh chọn nét nhạc ấy hay nét nhạc ấy chọn Lê Vinh mà đến nay anh vẫn sống một mình, một mình với đơn độc và long dong như là sự vận vào của số phận nghệ sĩ ? Hỏi vậy thôi, nhưng tôi khó nhận được câu vấn đáp rành rẽ từ phía anh !
Phải chăng, từng có một khúc ngoặt trong quãng đời trai trẻ đã chi phối nền nhạc của Lê Vinh. Vì thế đã từ lâu, Lê Vinh buộc đồng ý sống một mình, một mình cả trong thế độc lập với hội nghề nghiệp, một mình cả trong ngôi nhà nhỏ và theo anh là để “ ép mình vào tường, đơn độc tuyệt đối để bật ra phát minh sáng tạo ”. Nói vậy thôi, chứ người ta ít ai dám tự làm khổ mình, trừ số phận buộc họ phải thế … Hình như Lê Vinh là một người như vậy. Bố mẹ anh từng đặt hy vọng lớn vào đứa con trai út này khi đặt tên anh là Lê Quang Vinh. Cũng hoàn toàn có thể vinh quang rồi sẽ đến với chàng sinh viên giàu chất nghệ sĩ này, nếu như anh cứ bình lặng với nghề thầy giáo dạy toán cấp 3 ở Thành Phố Bắc Ninh ( anh học Đại học sư phạm Hà Nội 2 ). Thế nhưng, thầy giáo Vinh đã đi lính nghĩa vụ và trách nhiệm, cũng phải đào công sự, phải ăn “ nước mắm đại dương, bát canh toàn nước ” như bao người lính khác, phải khó khăn vất vả bầm dập với đời thường. Ra quân, lẽ thường người thầy giáo vừa thoát khỏi sự khó khăn vất vả ấy sẽ trở về bục giảng, nhưng run rủi thế nào, Vinh lại quay về con phố Yên Thành nhỏ bé bên đường Cửa Đông, Hà Nội và nói đúng nghĩa là “ ăn bám ” cha mẹ. Sự lựa chọn ấy ở cuối thập niên 80 của thế kỷ trước quả là sự liều mạng với một chàng trai gần 30 tuổi như Lê Vinh. Bây giờ thì không nên nói là đúng hay sai, nhưng ngay thời ấy, Lê Vinh đã bị trả giá đắt. Khó khăn chất chồng khi cha mẹ anh thua lỗ trong làm ăn, buộc phải bán nhà. Lê Vinh được cha mẹ cho ít tiền rồi lặng lẽ ra khỏi ngôi nhà nằm cuối con phố nhỏ từng gắn bó, từng lưu giữ biết bao kỷ niệm tuổi thơ. Vậy là Lê Vinh long dong không phải với tư cách một nghệ sĩ ! Bao nhiêu người thân trong gia đình ở Hà Nội cho anh nương nhờ ( cả lần anh ở nhờ ngôi nhà xóm liều Thanh Nhàn ), bao bạn hữu đưa tay ra cho anh tựa vịn, bao tình thân khuyến khích anh sáng tác … Trong đơn độc, Lê Vinh mới thấm nỗi đau đời và câu hát “ Những ngày tôi long dong tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội. mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi … ” được bật lên như một lẽ tự nhiên. Và có vẻ như nét nhạc của tác phẩm đầu tay này đã trở thành nét nhạc chủ yếu trong bước đường sáng tác của anh …
Nhưng cũng đáng kinh ngạc sự lựa chọn ấy của Lê Vinh có vẻ như không làm giàu thêm được bao nhiêu vốn gia tài âm nhạc đang rất ít của anh. Bắt đầu đầu con đường âm nhạc năm 1990, gần 20 năm có lẻ, Lê Vinh mới tổ chức triển khai 3 đêm nhạc thời có ca sĩ tài hoa Ngọc Tân, rồi túc tắc làm nhạc cho phim truyền hình, nghe đâu còn nhiều bản nhạc chưa công bố với những ca từ “ đọc lên đã muốn khóc ”. Nhưng nhìn lại tôi thấy lo cho anh. Một chút năng khiếu sở trường, một bài hát đầu tay ghi dấu ấn, một lớp học 3 tháng do nhạc sĩ Hoàng Vân giảng dạy … từng ấy, liệu có đủ cho Lê Vinh đi xa dưới khung trời âm nhạc ? Lê Vinh từng thú nhận với tôi pha chút ngậm ngùi, anh từng phải bán tác phẩm của mình cho người khác thay mặt đứng tên như người nông dân “ bán lúa non ” cho địa chủ để sống tằn tiện mà sáng tác. Chuyện đó hoàn toàn có thể xẩy ra, nhưng đâu rồi dấu ấn riêng của Lê Vinh trong nét nhạc mà anh đã bán bản quyền ? Vậy mà khi tôi buột miệng nói lời “ san sẻ ”, Lê Vinh đã nổi giận. Tôi hiểu anh muốn mọi người nhìn thấy một Lê Vinh đang ngạo nghễ, đang gật đầu toàn bộ để dốc hết mình cho phát minh sáng tạo và đang “ vẫn chọn điều đã qua ” như lời bài hát anh viết cho 18 tập phim truyền hình “ Miền quê thức tỉnh ”. Nếu thế, hỡi người nhạc sĩ long dong, liệu đến khi nào anh sẽ làm mới được mình, để trên cardvisit không còn ghi một dòng “ Lê Vinh. Hà Nội và Tôi ” ?

Source: https://nhacchuong.net
Category: Bảng xếp hạng nhạc chuông

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (No Ratings Yet)
Loading...

Trả lời

Liên hệ với chúng tôi

Some text some message..
Link xoilac 1 anstad.com, Link xoilac 2 sosmap.net, Link xoilac 3 cultureandyouth.org, Link xoilac 4 xoilac1.site, Link xoilac 5 phongkhamago.com, Link xoilac 6 myphamtocso1.com, Link xoilac 7 greenparkhadong.com, Link xoilac 8 xmx21.com, Link 6686 design 686.design, Link 6686 blog 6686.blog, Link 6686 express 6686.express, Link 6686 bet, Link 6686 me, Link trực tiếp bóng đá colatv, Link trực tiếp bóng đá colatv, Link trực tiếp bóng đá colatv, Link rakhoi, Link caheo, Link mitom, Link saoke, Link vaoroi, Link cakhiatv, Link 90phut, Link socolive, Link xoivotv, Link cakhia, Link vebo, Link xoilac, Link xoilactv, Link xoilac tv, Link xôi lạc tv, Link xoi lac tv, Link xem bóng đá, Link trực tiếp bóng đá, Link xem bong da, Link truc tiep bong da hom nay, Link truc tiep bong da, Link xem bóng đá trực tiếp, trang cá độ bóng đá, trang cá cược bóng đá, trang ca do bong da, trực tiếp bóng đá, xoilac tv, rakhoi tv, xem trực tiếp bóng đá, bóng đá trực tiếp, mitom tv, truc tiep bong da, xem trực tiếp bóng đá, trực tiếp bóng đá hôm nay, 90phut trực tiếp bóng đá, trực tiếp bóng đá, bóng đá trực tiếp, vaoroitv, xôi lạc, saoke tv, top 10 nhà cái uy tín, nhà cái uy tín, nha cai uy tin, xem trực tiếp bóng đá, bóng đá trực tiếp, truc tiep bong da, xem bong da, caheo, socolive, xem bong da, xem bóng đá trực tuyến,