Người Thầy – Cẩm Ly – https://nhacchuong.net

|

Có một lần thật bất chợt, tôi được nghe một bài hát
Bài hát với giai điệu và ca từ tha thiết, chân tình
Giàu hình ảnh như một câu chuyện kể
Vẫn nhớ những khi trời mưa, vẫn chiếc áo vá sờn đôi vai
Thầy vẫn đi, buồn, vui, lặng lẽ.

Ngỡ như đó là một tiếng vọng về từ nơi nào đó xa lắm
Tôi đã lắng nghe bài hát ấy với một chút cảm xúc lạ, một chút tò mò
Sao giữa dòng đời bương chải, bộn bề, cả âm nhạc và tâm hồn người
Cũng ngập chìm vào những lo toan, tính toán chuyện áo cơm, lợi danh
Chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ
Lại có những dòng nhạc thảnh thơi, nhẹ nhàng như thế?

Âm nhạc làm ta gợi nhớ, có thể dẫn dắt ta về với những ký ức xa xưa
Bài hát đã làm được điều ấy
Tôi nghĩ đến những người thầy, những cô giáo ngày xưa của mình
Những người nghiêm khắc, những người dịu hiền, những người đã khuất
Những người đã đi xa, những người tôi thoáng được gặp lại
Và cả những người tôi chưa một lần chợt nhớ
Trong cuộc sống khá nhiều lo toan của mình.

Người thầy trong bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy thật bao dung
Ông vượt qua bao gian khó, nhọc nhằn, luôn nặng lòng với cuộc sống
Với những gương mặt học trò đã được bàn tay ông nâng niu, dìu dắt
Tôi bỗng chợt nhớ đến lời của mẹ ru ngày nào
Sang sông phải bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy.

Tôi mong sao bài hát ấy sẽ đến được với mọi người
Với những người thành đạt và cả những người vô danh
Để ai cũng được tìm lại những khoảnh khắc hạnh phúc
Tinh khôi nhất của đời người.

Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy
Để em đến bên bờ ước mơ
Rồi năm tháng sông dài gió mưa
Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa.

Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
Chiều trên phố bao người đón đưa
Dòng sông vắng bây giờ gió mưa
Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa?

[ĐK:]
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Có hay bao mùa lá rơi
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng
Sáng soi bước em trong cuộc đời.

Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi
Vẫn chiếc áo xưa sờn đôi vai
Thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ.

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Tóc xanh bây giờ đã phai
Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy
Dõi theo bước em trong cuộc đời.

Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm làm sao
Em đếm hết công ơn người thầy?

[Đọc:]Có một lần thật bất chợt, tôi được nghe một bài hátBài hát với giai điệu và ca từ tha thiết, chân tìnhGiàu hình ảnh như một câu chuyện kểVẫn nhớ những khi trời mưa, vẫn chiếc áo vá sờn đôi vaiThầy vẫn đi, buồn, vui, lặng lẽ.Ngỡ như đó là một tiếng vọng về từ nơi nào đó xa lắmTôi đã lắng nghe bài hát ấy với một chút cảm xúc lạ, một chút tò mòSao giữa dòng đời bương chải, bộn bề, cả âm nhạc và tâm hồn ngườiCũng ngập chìm vào những lo toan, tính toán chuyện áo cơm, lợi danhChuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệLại có những dòng nhạc thảnh thơi, nhẹ nhàng như thế?Âm nhạc làm ta gợi nhớ, có thể dẫn dắt ta về với những ký ức xa xưaBài hát đã làm được điều ấyTôi nghĩ đến những người thầy, những cô giáo ngày xưa của mìnhNhững người nghiêm khắc, những người dịu hiền, những người đã khuấtNhững người đã đi xa, những người tôi thoáng được gặp lạiVà cả những người tôi chưa một lần chợt nhớTrong cuộc sống khá nhiều lo toan của mình.Người thầy trong bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy thật bao dungÔng vượt qua bao gian khó, nhọc nhằn, luôn nặng lòng với cuộc sốngVới những gương mặt học trò đã được bàn tay ông nâng niu, dìu dắtTôi bỗng chợt nhớ đến lời của mẹ ru ngày nàoSang sông phải bắc cầu KiềuMuốn con hay chữ phải yêu lấy thầy.Tôi mong sao bài hát ấy sẽ đến được với mọi ngườiVới những người thành đạt và cả những người vô danhĐể ai cũng được tìm lại những khoảnh khắc hạnh phúcTinh khôi nhất của đời người.Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưaTừng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấyĐể em đến bên bờ ước mơRồi năm tháng sông dài gió mưaCành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa.Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưaDòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãiChiều trên phố bao người đón đưaDòng sông vắng bây giờ gió mưaCòn ai nhớ, ai quên con đò xưa?[ĐK:]Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãiCó hay bao mùa lá rơiThầy đã đến như muôn ngàn tia nắngSáng soi bước em trong cuộc đời.Vẫn nhớ những khi trời mưa rơiVẫn chiếc áo xưa sờn đôi vaiThầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ.Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãiTóc xanh bây giờ đã phaiThầy vẫn đứng bên sân trường năm ấyDõi theo bước em trong cuộc đời.Dẫu đếm hết sao trời đêm nayDẫu đếm hết lá mùa thu rơiNhưng ngàn năm làm saoEm đếm hết công ơn người thầy?

Source: https://nhacchuong.net
Category: Bảng xếp hạng nhạc chuông

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (No Ratings Yet)
Loading...

Trả lời

Liên hệ với chúng tôi

Some text some message..